This is my forum. You can create topics and participate in their discussion.
Create topic | To list
P/s:Là kỷ niệm, Rồi chất chồng kỷ niệm...Tháng, rồi nămNăm tháng sẽ dần qua!
Chiều ở làng quê, êm đềm. Những cơn gió nhẹ nhàng lay động hàng thông reo. Rì rào, rì rào... âm thanh dịu dàng, khe khẽ mơn man tâm hồn con người - những con người thèm thuồng góc bình an.Một đoạn đường vắng vẻ vừa đi - đủ để em cảm nhận được sự thanh thản. Mùi khói bếp đun bằng củi, bằng rơm, thơm thơm thân thuộc lắm từ thưở ấu thơ, ngập tràn không gian. Hàng cây găng trĩu trịt chùm quả vàng ruộm bên những cánh hoa tím mong manh. Nắng nhàn nhạt trên ruộng thanh hao gầy guộc, bờ dậu thưa vài chú gà tha thẩn kiếm chút mồi muộn. Những chú chó im lặng ngạc nhiên nhìn khách lạ, ánh mắt ươn ướt khiến lòng em chùng xuống, bình an! Người xưa đã tả rằng có thể lạc giữa cỏ hoa và cổ tích vì điều gì đó lớn lao. Như em - một chiều đưa bước chân lạc về tuổi thơ, chỉ với vạt hoa mào gà lộng lẫy bên đường.Chiều ở làng quê, yên ả lắm. Rồi đây một góc kỷ niệm trong em sẽ lấp lánh sắc màu rực rỡ của những bông mào gà...
Một buổi trưa nắng xối chói chang, những vòm cây xanh rì xòa bóng mát. Nắng làm em nhớ anh quay quắt. Ước gì anh là áng mây mát lành cho riêng em!Cánh đồng gió lộng thênh thang, gió hào phóng mang về bao thương nhớ. Có bóng cò thấp thoáng bơ vơ, con cò lạc bạn. Giữa nắng, giữa gió kiêu hãnh dáng cò nhưng lầm lũi, cô đơn.Rót chén rượu nồng cay, uống hoài mà không hết. Hương thơm ngất ngây tựa như là tình yêu, thật gần nhưng không thể nắm bắt. Chỉ còn lại dư âm, có hạnh phúc và đớn đau.Triền đê xoải dài, vẫn còn đâu đó những vạt dâu xanh mướt để nhớ về bóng mẹ già bên nong tằm sắp độ chín xưa. Ngày chưa đến lúc xa, sao tất cả đã là kỷ niệm. Đau đáu bóng hình, khi em nhớ về anh!
Một ngày, một tháng, một năm, chục năm và cả đời người đều là kỷ niệm. Một ngày như mọi ngày, hôm qua thì đã cũ, ngày mai không có gì, ngày hôm nay sẽ là kỷ niệm khi nó qua đi... Có lẽ không có gì là kỷ niệm nếu ta không nghĩ suy về nó
Bạn tôi thông thái thật, thấu hiểu được cái "có lẽ không..." kia!Nếu không có xa, rồi không có qua ... sao thành kỷ niệm.Thôi thì hãy để ngày qua,Thôi thì hãy để người xa.Rồi khi soi lại bóng mình trong gương,Sẽ có thể thì thầm gọi tên mình: Kỷ niệm!Anh nhỉ?Cảm ơn đã chỉ giáo nhé, Mây hồng ơi!
In the text you can use Wiki or HTML tags.