This is my forum. You can create topics and participate in their discussion.
Create topic | To list
Mưa, mưa to lắm... nước ào ào trút xuống, đường phố phút chốc lênh láng. Cứ khi trời mưa là thằng bé con tìm cách ném đủ mọi thứ nó có thể kiếm được ra ngoài đường, nhìn những thứ ấy trôi theo dòng nước chảy rồi cười thích thú. Còn mẹ nó mỗi khi trời mưa lại nhớ đến câu hát của Trịnh... phố bỗng là dòng sông uốn quanh...và thầm nghĩ, dòng sông ấy trong bài hát đẹp đẽ hơn ngoài đời!Mưa, mưa to lắm... mấy chị phụ nữ ở xóm hớn hở với bộ áo váy bộ đội, môi son má phấn rủ nhau đi thi văn nghệ phường. Trong khi bao nhiêu phụ nữ khác co ro một xó, ủ rũ nhìn mưa - thì họ, mấy người đàn bà ấy tung tăng lội mưa đi đón nhận niềm vui giản dị. Thế mới biết, nếu vui mà phải vất vả - chắc gì người ta đã muốn vui. Thôi thì quên đi niềm vui, im lặng để quên... Chỉ không chắc rằng, im lặng có thể quên nổi không?Mưa, mưa to lắm... con gái rủ rê: pizza đi mẹ! American pizza nóng hổi, cafe thơm nghi ngút để nhìn mưa rơi. Ngoài đường, một người phụ nữ lầm lũi bước với gánh rau muống kũi kịt trên vai, những ngọn rau xanh mềm sũng nước. Cơn mưa mang theo bao nhiêu đạm của trời, nên rau muống thường non mướt. Rưng rưng nhớ câu thơ xưa của bạn... Rằm tháng bảy ăn toàn rau muống luộc...Mưa, mưa to lắm...30/08/2009
Ng ơi!Đã 13 năm rồi, Ng nhỉ. Thời gian trôi nhanh quá. Không biết nơi Ng đến, người ta tính thời gian như thế nào. Còn ở đây, có nhiều cách đếm thời gian trôi lắm. Nhưng có đếm bằng cách nào, em vẫn thấy chỉ toàn mất mát. Bao nhiêu thứ theo thời gian đi qua chẳng bao giờ trở lại... em nghĩ như vậy đúng hay sai hở Ng?Mấy hôm trước em đọc được truyện ngắn, có viết tới bản Thụy du. Em bất giác nhớ tới mẹ Ng, nhớ tới buổi tối bà vừa coi phim Pie đại đế, vừa lẩm nhẩm hát theo bài hát Thụy du. Đám tang người đàn bà lịch lãm ấy trong một chiều đông u ám. Em nắm chặt đôi bàn tay buốt giá của Ng mà không thể thốt lên câu nào. Sau lần ấy em thực sự biết rằng, có những khi người ta không thể mở lời. Và cũng từ đó em bắt đầu lặng im, lặng im rất nhiều, dù em vẫn biết không phải cứ lặng im là giải pháp. Em một mình ngụp lặn trong vũng lầy im lặng ấy, muốn khóc mà không sao khóc nổi. Em sai phải không Ng?Dạo này em bỗng trở nên yếu đuối, sự yếu đuối vẩn vơ không nên có. Em ý thức được mình đã già rồi, cái tuổi đáng ra phải tự cảm thấy vững trãi từ trong tâm thức. Vậy mà sao em lại thấy chông chênh, sợ hãi... Có đôi khi em muốn trốn chạy, nhưng có thể trốn chạy đi đâu? Em lại sai Ng nhỉ?Em nhớ đến bát phở khi xưa, lúc Ng chan thêm một thìa tương ớt to tướng rồi xì xụp ăn tiếp sau khi nhìn thấy một tai nạn phía bên kia đường. Em nhớ tới vầng trán bóng loáng, nhớ ánh mắt lạnh lùng điềm nhiên, nhớ cái thái độ nhâng nhâng, nháo nháo của Ng... và bỗng thầm ao ước có thể bắt chước Ng như thế mà tiếp tục sống. Nhưng em không làm nổi!Rằm tháng bảy, trăng sáng lắm. Em đứng dưới trăng vằng vặc thế, mà không thấy nổi đâu là đúng, là sai của mình. Em biết Ng đã rất sai lầm. Và em có nên sai lầm giống như Ng?Em lại tiếp tục sai rồi Ng ơi!Rằm tháng bảy đến rồi, em tự hỏi: ai sẽ là người cúng cơm cho Ng?
Bông huệ trắngvà bức tường cũng trắngTại làm saobóng trên tườnglại đen?Em gửi câu hỏi ấy cho ông Khốt, ông Khốt gửi nó cho anh 2 và câu trả lời của a 2 là: Bóng ko có thật nên đen! Ông Khốt tán thưởng: Oke!, rồi gửi câu trả lời ấy cho em. Em bật ngay: Không phục!Em bảo, sao bóng ko có thật? Rõ ràng em nhìn thấy bóng có màu đen, ko có thật, sao lại có màu. Chỉ có ma của bóng mới là ko có thật!!!Em chỉ tự bảo thế một mình. Ông Khốt sau khi gửi lại mấy dòng ko có lý ấy, offline chạy mất. Em ở lại giữa những chiếc đèn tối om, nhìn quanh quất và vẫn tự hỏi: Tại sao bóng của bông huệ trên tường lại đen, dù có là trong ánh sáng mặt trời chói lóa, hay là trong ánh đèn vàng vọt hắt lên. Dù sao cái bóng vẫn là màu đen. Và cái bóng có thật!Ông Khốt ơi! Anh 2 ơi!
... Thôi về mà chăn dêSống cuộc đời như cũYên tâm cùng cây vảYên tâm cùng con daoVua chỉ gả con gáiCho những kẻ sang giàu...
Bóng chiều xuống, chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng trong ngày hắt lên dòng sông đỏ ngầu mùa nước cạn một màu tím nhàn nhạt, mơ hồ. Ngày chưa hẳn đi qua, đêm chưa hẳn phủ kín... chiếc cầu già cỗi vắt dài ngang sông sáng rờ rỡ bởi dòng chảy không ngắt quãng của xe cộ đông đúc. Thời gian trôi, có mấy người đôi khi thảng thốt nhớ đến những dịch chuyển nối tiếp trong cuộc đời - chạng vạng rồi trăng lên, vầng trăng non và có cả một ngày nhật thực. khoảnh khắc chạng vạng ngắn ngủi để người đi còn thấy luyến tiếc ngày và nôn nao mong đợi đêm.
Tôm chạng vạng cá rạng đông. Em đi tìm ở đâu cái chạng vạng trên cái cầu xưa cũ.
Nhớ một buổi chiều tà, khi ấy trời đã sang thu, se lạnh và buồn - chút buồn lãng đãng, vẩn vơ của trái tim thiếu nữ chưa yêu. Buổi chiều hôm ấy , mình và Ngân, Long cót két đạp xe sang Hà nội, sau khi về nhà Ngân ở Bắc Ninh ăn chực cô Kim mấy bữa cơm và một vại cà muối. Có hai chiếc xe đạp cà tàng , Ngân đi một chiếc, còn lại dĩ nhiên lão Long phải đèo gần nửa tạ cân hơi là mình sau xe. Đến đoạn dốc chân cầu Long Biên, mình cứ ì ra chẳng chịu xuống xe, nên lão Long đành xuống dắt bộ xe đạp và cả mình đang ngồi vắt vẻo. Mọi người đi xe đạp qua cầu ngạc nhiên nhìn mấy đứa. Lão Long tỉnh bơ không thèm lên tiếng, còn mình và Ngân thì chẳng tội gì mà không cười khoái trá. Ngồi đằng sau xe đạp, nhìn lưng áo ướt đãm mồ hôi của lão Long mình thấy thương lão lắm. Cũng may thời con gái mình nhìn không đến nỗi tệ, chứ nếu mà mình xấu hoắc thì thật tội nghiệp cho những giọt mồ hôi của lão. Khi đến gần Ô chợ Dừa, lão Long dọa: đã mất công chở Hương đến đây, tôi chở luôn về trường sư phạm! Tất nhiên mình chẳng dại, vì về đấy có mà bị ăn đòn của người yêu lão (hồi ấy lão đã iu lâu rồi!).Rồi cũng một buổi chiều tà, mình đi lại qua cây cầu xưa cũ mà bao năm vẫn thế. Trong cái khoảnh khắc chạng vạng ngắn ngủi, mình nhớ đến cả một dãy ký ức thật dài trong đời. Nhớ đến những gương mặt bạn bè thân thiết, nhớ những kỷ niệm vui buồn ghi dấu cho tháng, cho năm. Nhớ cả những vòng bánh xe đạp lăn qua cây cầu khi bạn mình đèo người yêu người đi, về (bây giờ xe đạp đã xa rồi còn đâu...). Trời cũng đã sang thu, vẫn là chút lạnh dìu dịu cuối ngày, nhưng nỗi buồn thì se sắt, cô đơn...Nhân dịp sự kiện văn hóa được tổ chức trên Cầu Long biên - cây cầu nối liền giữa hiện tại và quá khứ, cây cầu được coi là nhân chứng cho vô vàn những đổi thay, mình mạo muội up lên đây một bài viết cũ có nhan đề: Ký ức cầu Long biên. Cũng là vì điều Kỳ vừa nhắc "Chỉ còn bạn bè với nhau: tình nghĩa, thủy chung là còn mãi."Bỗng dưng khao khát nhắc nhở người nhớ về quá khứ đến thế (nếu như người đã quên!).
Người ơi!10/10
Thu về, nắng thu tràn ngập khiến cho không gian u tịch của ngôi chùa nhỏ quê em rực sáng lên và thênh thang hơn. Cây thị cổ thụ với tán lá xanh mướt thả xuống sân chùa một vạt bóng râm dịu dàng cho lũ trẻ nô đùa. Tiếng cười trong vắt của trẻ thơ, tiếng chim kêu lích chích trên cành, tiếng mõ, tiếng chuông và tiếng tụng kinh cầu siêu - cái cảm giác yên bình thanh thản hòa quyện trong hương trầm thoang thoảng bay xa, bay xa...Nội cung vắng lặng, bản kinh sư cô tụng thánh thót âm vang không cần đến sự trợ giúp của những thiết bị hiện đại khác. Người phụ nữ ấy trước kia là giáo viên lớp vỡ lòng trường quê, đã dạy em từng chữ a, b khi em vừa 5 tuổi. Hành trình trong đời của người đàn bà từ một cô giáo bận bịu với sách vở, chồng con cho đến khi là sư cô điềm tĩnh an nhiên thế kia dài biết bao nhiêu, vậy mà âm vực trong trẻo của gịong nói như không hề bị tác động bởi thời gian. Em một mình lặng lẽ trước tòa Tam bảo, đặt cái nhìn bất động vào dáng ngồi nghiêm trang của sư cô. Em thấy dáng ngồi ấy tựa như là niềm tin, là sự thủy chung mà em hằng khát khao, hằng rượt đuổi rồi giơ tay với mãi mà không chạm tới nổi. Giữa dòng đời vạn biến, có thể thấy tâm mình bất biến dễ dàng gì đâu. Mệt nhoài với những hỗn độn hỉ - nộ - ái - ố, cuối cùng em lại thấy cay đắng một mình. Chỉ là khi không còn trách người, em âm thầm hờn dỗi trách mình. Lỗi tại em thôi, khi không chịu hiểu những yêu thương đau đáu riêng mình cũng chỉ đáng để cho người đời mai mỉa. Lỗi tại em thôi khi không chịu biết bao ước mong vời vợi chẳng giá trị bằng gói thực phẩm ăn nhanh!!!Sau lưng em, một lưới chim bị đánh bẫy được sư cô mua về đang mổ nhau chí chóe. Không gian chật hẹp làm chúng tự biến mình và đồng loại thành kẻ thù, hay là chúng gây thương tích cho nhau để thấy mình còn đang sống? Nhưng dù có vùng vẫy cách nào, cũng chỉ là chuốc thêm đau đớn.Tụng hết khóa kinh, sư cô mang lũ chim ra vườn chùa phóng sinh. Miệng lưới mở ra, những con én nhỏ rụt rè, ngơ ngác, rồi run rẩy vỗ cánh bay lên. Có chú sâm cầm bị nhốt quá lâu sợ sệt bước những bước nhỏ quanh mặt đất, không bay nổi. Em mang đến cho nó nỗ lực cuối cùng bằng cách tung nó lên không trung, đôi cánh chim chấp chới vụng về rồi cũng cất được lên. Bay đi chim ơi, và đừng quên ngoài kia bao đồng loại đang trụi lủi, thảm thiết kêu than... Ngoài kia là dòng đời vạn biến!Nắng ngập tràn, mênh mang...Thu về gieo nắng vàng xao xuyến khắp nơi,sao lòng em không thể hửng nắng Thu ơi?
Trưa mùa đông, nắng khô rát mặt người. Nghĩa địa rộng thênh thang, um tùm lau lách và buồn thảm với một nhúm người có mặt để tiễn đưa kẻ vắn số. Vợ hắn khóc thảm thiết, con hắn khóc thảm thiết - tiếng khóc tắc nghẹn với đôi mắt sưng húp không còn chảy nổi nước mắt. Vợ hắn ngoài 30 tuổi rồi, lý trí và sự chai sạn của con tim đủ để thị thông hiểu rằng những giờ phút này ắt đến, chỉ là sớm hay muộn. Mười mấy năm làm vợ của một kẻ nghiện ma túy như hắn, với những ngày ít ỏi được làm vợ đúng nghĩa, thị đâm ra bất cần. Đắc nhất nhật, quá nhất nhật - thị cũng nho nhe tự nhủ. Rồi bao nhiêu ngày trôi qua, rồi một ngày đã tới... là lúc thị khóc than, tiếng khóc tắc nghẹn, đôi mắt sưng mọng húp híp không còn chỗ chứa nước mắt. Lê đôi chân trần trên nền đất bụi mù, lổn nhổn gạch đá, thị vô hồn bước đi nhờ hai người bạn dìu hai bên. Đôi bàn chân chệnh choạng, sưng vù...Khổ nhất, đau đớn nhất chẳng phải là thị. cũng chẳng phải là bố mẹ già của hắn, càng không phải là bà chị gái đang gào lên kể lể đầy vẻ thảo mai kia. Khổ đau nhất là con gái hắn vừa đủ tuổi đến trường đang khóc lặng đi. Con bé cũng tự lê đôi chân trần trên đoạn đường dẫn đến điểm nương thân vĩnh viễn của bố nó. Mỗi bước chân của nó là một vết cứa vào tim những người đi sau, ứa máu - những giọt máu vô hình chảy nhễu nhão, ướt đẫm mặt đường.Một đoạn đường ngắn thôi, nhưng chông gai - đoạn đường chông gai đầu tiên con bé đau đớn đi qua. Rồi đây sẽ là nối tiếp những chông gai chờ đợi, nó sẽ bước ra sao?
Noel - nhớ Yến
Đại hàn, một ngày rét nhất. Ngày đại hàn ấy ở vùng núi heo hút kia mới quả là rét nhất. Phong phanh áo, phong phanh chăn, co ro bên nhau và mơ đến ngùn ngụt hơi ấm của bồn tắm chứa đầy nước lá thuốc người Dao đỏ, để ngâm mình vào trong ấy có thể ngất ngây say, tựa như say tình, say rượu đắng, say nỗi yêu thương...Đám đàn bà đơn độc cạnh nhau, chỉ có vài nỗi khát khao mà không dám bày tỏ. Nín lặng dường như trở thành thói quen trong cuộc đời, hoặc giả có nhắc đến cũng chỉ là những câu chuyện phiếm về người để giễu mình, rồi lại lặng thầm tự nhủ: âu đó là trò đùa giỡn của số phận. Hai chữ "số phận" lăn tròn, trên gò má nám vết thời gian...Một mình giữa những một mình, thêm đông đúc để bớt đi lạnh giá. Còn chút đam mê cuối cùng, dồn lại cho nhau để mơ ước viển vông. Mơ về một ngày đại hàn ở nơi đại hàn nhất, có hơi ấm ngút ngàn để say. Say rượu, say tình, hay say niềm thương nhớ... nếu còn là mình, sẽ có thể say.Thương bạn, một mình nơi chân trời xa tắp. Dịp đại hàn, tuyết bay trắng trời như lông ngỗng trong tích Trọng Thủy - Mỵ Châu. Và trong tuyết khó tìm người xúc tuyết!
Noel, thức đến 1h sáng để nói những câu chuyện cũ với bạn. Hai một mình - thế là thành có đôi...Bạn gửi cho xem một chùm ảnh chụp bạn trong các tư thế xúc tuyết, lớp tuyết dày trắng phau, đẹp đẽ. Và tấm ảnh nào cũng nhìn thấy rõ bạn là một tay xúc tuyết chuyên nghiệp. Bạn bảo nếu những tấm ảnh ấy được mang đi quảng cáo, bạn sẽ bị săn về để chuyên dùng vào việc... xúc tuyết!Thế mà mình cứ lo khi nghe tin tuyết rơi dày hạt... lo bạn không tìm được người xúc tuyết!Bạn một mình,Mình cũng một mìnhNên cứ lo.
In the text you can use Wiki or HTML tags.